Nội dung chính
Truyện tranh ở Huế không chỉ là kỷ niệm tuổi thơ mà còn đang trở thành một nét văn hoá độc đáo, được nuôi dưỡng bởi những người yêu nghệ thuật âm thầm nhưng kiên trì.
Truyện tranh Huế – một nền văn hoá đang lớn lên

Trong nhịp sống chậm rãi của Cố đô, vẫn tồn tại những người trẻ nuôi dưỡng niềm đam mê vẽ tranh, từ việc sưu tầm tới ước mơ trở thành họa sĩ truyện tranh chuyên nghiệp. Hai gương mặt tiêu biểu – Hoàng Trọng Thiện và Nguyễn Ngô Thiên Bách – đang góp phần ghi lại những câu chuyện bằng nét vẽ, đồng thời xây dựng một hệ sinh thái truyện tranh địa phương.
Hồi ức từ những trang truyện tuổi thơ
Hoàng Trọng Thiện (sinh 1999) lớn lên ở Huế, như nhiều bạn trẻ Việt Nam, lần đầu tiếp xúc với truyện tranh qua những bộ kinh điển như Doremon, 7 Viên Ngọc Rồng, Conan, Trạng Tí… Những cuốn sách mà mẹ hoặc người thân tặng đã khơi nguồn “cây bút chì” trong anh. “Những câu chuyện mộc mạc nhưng lôi cuốn khiến mình đắm chìm. Từ đó, mình làm bạn với cây bút chì và ước mơ một ngày có thể vẽ nên câu chuyện của riêng mình”, Thiện chia sẻ.
Con đường tự học và bước ngoặt chuyên nghiệp
Thay vì chọn con đường truyền thống, Thiện tự học vẽ, tự sáng tạo truyện và đăng tải tác phẩm lên mạng xã hội. Một số chương truyện do anh tự thực hiện đã thu hút sự chú ý của Light Comic Studio (Hà Nội). Nhờ đó, anh nhận được lời mời hợp tác và hiện đang làm việc toàn thời gian cho xưởng vẽ này.
Đây là một câu chuyện thực tế minh chứng cho tiềm năng của các nhà sáng tạo độc lập. Theo báo cáo của Hiệp hội Truyện tranh Việt Nam (2023), hơn 12% các tác giả trẻ đã tìm được cơ hội hợp tác với các xưởng ở Hà Nội hoặc TP.HCM sau khi công khai tác phẩm trên nền tảng mạng xã hội.
Thị trường truyện tranh Huế: Thách thức và cơ hội
So với Nhật Bản, Hàn Quốc hay Mỹ, thị trường truyện tranh Việt Nam – đặc biệt là ở Huế – vẫn còn phân mảnh. “Huế chưa thật sự là đất lành cho người làm truyện tranh”, Thiện nhận định. Các xưởng vẽ, hội chợ sáng tạo và cộng đồng nghề nghiệp chủ yếu tập trung ở Hà Nội và TP.HCM, khiến người làm nghề ở Huế gặp khó khăn trong việc tiếp cận nguồn lực và khách hàng.
Tuy nhiên, môi trường yên tĩnh của Huế lại là nguồn cảm hứng vô giá. Thiện thường xuyên đưa những cảnh quan, kiến trúc và phong cách sống của thành phố vào trong truyện, tạo nên sự gần gũi và độc đáo cho độc giả. “Mình thích nhịp sống và vẻ đẹp của Huế, nên thỉnh thoảng đưa vài chi tiết đặc trưng vào truyện cho thú vị”, anh nói.
Những đóng góp của Nguyễn Ngô Thiên Bách
Nguyễn Ngô Thiên Bách (sinh 1993), hiện là họa sĩ kiêm nhà thiết kế tại Nhà Xuất bản Kim Đồng (Hà Nội). Anh không chỉ là độc giả trung thành mà còn tham gia trực tiếp vào quá trình xuất bản. Thiên Bách thiết kế bìa cho nhiều tựa truyện tranh được nhà xuất bản mua bản quyền, góp phần định hình hình ảnh thị giác của tác phẩm khi tới tay độc giả.
Theo anh, truyện tranh không chỉ là “công cụ giải trí” mà còn là “cánh cửa mở ra nhiều thế giới”, nuôi dưỡng trí tưởng tượng, cảm quan thẩm mỹ và cung cấp góc nhìn đa chiều về xã hội. Anh nhấn mạnh: “Việc xem truyện tranh chỉ dành cho trẻ con là không đúng; mỗi độ tuổi có một phân khúc nội dung phù hợp, và phụ huynh cần hiểu rõ điều này”.
Nhìn về tương lai
Cả Hai họa sĩ đều ước mong thị trường truyện tranh Việt Nam sẽ nhận được nhiều đầu tư hơn, tạo điều kiện cho nghệ sĩ sống bằng nghề. Khi môi trường kinh doanh được củng cố, các tài năng ở Huế có thể gắn kết mạnh mẽ hơn với các xưởng lớn, đồng thời duy trì được nét đặc trưng văn hoá địa phương.
Như vậy, truyện tranh ở Huế đang dần chuyển từ một sở thích cá nhân thành một phần của nền văn hoá sáng tạo, mang lại giá trị tinh thần cho cả cộng đồng và các thế hệ tương lai.
Phạm Phước Châu